Ngày xưa, tôi yêu Vy - vợ tôi vì em có một sự trong sáng, dịu dàng mà hiếm cô gái nào bây giờ có được. Dù mẹ tôi cấm cản lấy Vy vì “Tao trông nó lơ ngơ như thế không làm được việc gì đâu con ạ!” nhưng tôi vẫn quyết tâm lấy em vì vẻ thanh như sen, trong như nước. Đến giờ tôi mới hiểu được sự ngăn cản khi ấy của mẹ thật là có lý.
Vy đã là mẹ của hai đứa con. Cháu đầu tiên nhà tôi năm nay vào lớp 1, còn đứa thứ 2 được 3 tuổi. Ấy thế mà em vẫn chẳng ra dáng một người mẹ tí nào, cứ lãng mạn bay bổng như cô gái tuổi teen. Vợ tôi là fan trung thành của các bộ phim Hàn. Tối nào em cũng download các phim trên mạng về cắm cúi xem và còn là thành viên thường xuyên của các diễn đàn phim trên mạng.

Vợ tôi là người rất yêu văn học, thi ca, em có thể xuất khẩu thành thơ được. Có thời gian rảnh là em ngồi trầm tư viết thơ. Em còn đem in ra để tặng bạn bè, người thân. Có lần, em vừa về đến nhà là huỳnh huỵch chạy lên phòng viết lách. Tối đó cả nhà bị bỏ đói, mẹ tôi mắng em một trận. Vợ tôi nước mắt ngắn dài. Đêm ấy tôi lại thấy em hì hụi bên bàn làm việc. Tưởng em lại viết nhật kí xả tức như mọi khi, tôi để vợ có không gian riêng. Ai dè ngày hôm sau, mẹ tôi nhận được một lá thư dài viết bằng thơ đầy nỗi lòng, tâm sự ai oán của em. Sau lần đó, mẹ tôi choáng váng chẳng bao giờ dám động đến cô con dâu có máu thơ văn nữa. Nhưng tôi biết, bà vẫn ngày ngày than thở với xóm giềng về nàng dâu dở hơi, lập dị.
Những ngày lễ thì thôi rồi, tôi cứ gọi là cuống quýt hết cả với những mong ước lãng mạn của vợ. Sinh nhật em, em hé mở trước cả tháng là muốn được tặng 32 bông hồng tương ứng với số tuổi. Gì chứ chuyện đó chẳng khó với tôi. Sáng hôm ấy, em vừa tỉnh dậy, tôi đã đưa bó hoa hồng đến trước mặt cùng một lời chúc ngọt ngào nhất tôi có thể nghĩ ra được.
Đã có hai con, nhưng vợ tôi vẫn cứ mơ mơ màng màng chả chăm lo gì cho cháu. Chuyện học của con, em cứ như trên mây trên gió, chẳng biết lo liệu. Tôi toàn phải nhúng tay cậy nhờ bạn bè xin cho con đi học chữ, rồi lo vào lớp 1 cho con. Thời buổi này con cái người ta được ăn học đàng hoàng, con tôi chỉ vì bà mẹ bay bổng mà thua xa các bạn.

Những điều vợ tôi nói văn hoa, sách vở nhưng tôi nghe chả lọt tai. Chẳng lẽ tôi lại để cho em ở nhà lá, để cho con tôi thiếu ăn thiếu mặc. Đàn ông mà cứ suốt ngày quấn lấy vợ, không có sự nghiệp thì còn ra thể thống gì. Yêu em, yêu con nên tôi mới cố gắng làm việc để vợ con được sung sướng. Nỗi lo cơm áo gạo tiền trước mặt, tôi đâu thể làm ngơ. Giá như vợ tôi biết cách chăm lo cho sức khỏe của chồng như những người phụ nữ khác thì tốt quá. Đằng này, em chỉ biết hì hụi cắm cúi cả ngày, bỏ bê cơm nước để rồi một bài thơ “Thương chồng” với những vần điệu, từ ngữ mà tôi chẳng hiểu được.
Nếu cho tôi được chọn lựa lại, tôi sẽ chẳng bao giờ chọn một cô gái mong manh, ủy mị, mơ màng như em làm vợ. Những thứ mà em nghĩ đang gìn giữ tổ ấm, hâm lửa tình yêu của chúng tôi đang đẩy tôi ra xa khỏi em. Càng ngày tôi càng khó chịu khi nhìn thấy vẻ lơ ngơ suy tư như ở một thế giới khác của vợ. Tôi thấy chán chường cuộc sống gia đình. Tôi quá mệt mỏi vì công việc và không thể chạy theo những mơ mộng của em. Em suốt ngày thở dài trách tôi thay đổi, vô tình, còn viết cả tâm thư để giãi bày với tôi. Còn tôi thì càng ngày càng nản, càng chán cô vợ dở hơi của mình.
Link to full article


0 comments:
Speak up your mind
Tell us what you're thinking... !